Câu chuyện tình yêu..

20 Feb

Vi vu tận hưởng cái mát của mùa hè, cái mùa hè khá thoải mái với nó, nó thích được ngồi sau xe anh đi dạo 1 vòng thành phồ, nhất là cái tầm mà mọi người đang hối hả về nhà cũng là lúc mà nó và anh đi dạo ở hồ tây. No thích đc bên anh, muốn làm anh vui vì nó biết lúc đó anh cũng chẳng vui tẹo nào…Cái cảm giác ngồi sau anh thật dễ chịu, có lúc nó chỉ muốn đơn giản vậy. Nó là con bé nhút nhát..Nó có thể chat hay nhắn tin thật thoải mái với những từ như hug hay kiss…nhưng sự thật thì nó chẳng làm đc thế đâu. Nó và anh đang bàn luận về chủ đề tay tiết kiệm hay ăn toàng phá hại..Nghe đâu như anh nói thì tay nhiều kẽ hở như nó sẽ là tay sau này phá của đây, còn anh, đưa bàn tay “hịn” của anh ra và nói: Yên tâm, tay anh hơi bị hịn đấy, sau này khỏi fải lo..Nó tự dưng thấy vui, cứ như anh đã là của nó rồi vậy..Rồi anh chê tay nó lởm..và cười..Tò mò làm nó càng gặn hỏi anh lởm ở điểm gì, anh cười và nói sẽ cho biết sau, mỗi ngày biết 1 ít ko mất thiêng. Vi vu trong gió, con đường láng với nó sao đẹp và mát thế dù rằng đi bên là sông tô lịch…nhưng nó biết vương đâu đó quanh nó toàn là anh, cái hơi ấm thật dễ chịu, dù dó là ngày anh làm việc cả ngày đi nữa, nó thích ngồi sau anh…Chốc chốc anh lại kéo tay nó lên, rồi lắc lắc…Nó càng tò mò…Rồi bất chợt anh nói với nó: “Thế bây h nhận là to mồm chưa?” Câu hỏi làm nó ngơ ngác, nó chẳng hiểu anh nói j, chỉ đến khi anh nhắc lại lần 2 nó mới hiểu. Nó nhẹ nhàng cười, gật đầu rồi anh kéo tay nó vòng qua anh,ôm anh…Mặt nó nóng ran, nhưng nó biết nó đang hạnh phúc. Lần đầu tiên nó ôm anh, anh giữ yên tay nó, còn nó yên lặng, đúng là nó chỉ to mồm, hoá ra anh cứ kéo tay nó ra xem bói cũng là để nó ôm anh, nhưng nó lại chẳng dám, h không biết nóđang nghĩ j nữa….nó chỉ muốn đường về nhà nó thật xa, dù nó biết rằng đang ở cách nhà chừng chưa đầy cây số. Đó là lần đầu tiên nó ôm anh!
Vào 1 buổi chiều đi dạo, anh nói đi đạp vịt đi, cái sở thích mà trước ko fải anh muốn là có thể thực hiện được. Có lẽ với nhiều người, nó ko fảilà 1 thú vui quí tộc, nhưng điều quan trọng nó thích và anh rất thích. 1 buổi chiều đẹp, đi đạp vịt hồ tây. Anh với nó đã cười nói thật nhiều, đã có những bức anh thật đẹp, rồi anhhỏi nó: Sao lại yêu anh? Sao lại chọn anh? Nó im lặng và đỏ mặt, nó cũng đâu biết tại sao, chỉ đơn giản bên anh, san sẻ những suynghĩ cùng anh, nó thấy anh thật là người có trách nhiệm, nó tìm được nhiều điều,nếu nói đơngiản là sự thanh thản nơi anh…Còn sao yêu anh thì nó ko biết. Biết đâu đấy anh biết, hoặc cũng chẳng ai biết? Nó ko dám nhìn thẳng vào mắt anh?Bởi nó thật sự ko có câu trả lời cho câu hỏi đó…Đỏ bừng mặt và bối rối, đó là lần đầu tiên anh và nó hôn nhau!…
Nó đã có những ngày thật hạnh phúc, anh bận rộn với công việc nhưng chẳng quên quan tâm đến nó, nó vui vẻ và thật hạnh phúc như trong giấc mơ vậy, giấc mơ có anh dù anh đã khẳng định rằng những j nó cảm nhận được là sự thật, còngiấc mơ sẽ mất đi khi tỉnh dậy..ưm..nó cũng biết đây là sự thật nhưng sao nó đẹp quá vậy…Mọi chuyện dường như thật perfect, anh và nó đã có những dự định nhiều hơn, nó cũng đã nghĩ về tương lai có anh…Có lẽ sau câu chuyện ban đầu, cả anh và nó đều biết cả 2 cần gì..
Hôm nay chính thức là 6 tháng ngày kỉ niệm của anh và nó, cái ngày lấy làm kỉ niệm cũng là ngày chính thức đến h anh và nó ko gặp nhau…Vì nhiều lí do, nó cũng biết vì anh muốn tốt cho nó. Nó không biết h anh đang nơi đâu, nó muốn có tin tức của anh, có lẽ cũng thật khó mà cũng thật dễ. Đơn giản, nó muốn anh tập trung hoàn toàn cho mục tiêu bây h, có lẽ, mọi sự can thiệp của nó h sẽ ko tốt cho anh. Có người nói nó ngốc, cũng có người đã nói thẳng cho nó những điều mà họ nói là sự thật trần trụi…nhưng nó vẫn là nó, nó sẽ vẫn đặt lòng tin nơi anh, bởi khi nó chọn anh, nó biết, nó fải đặt lòng tin ở đâu…Mãi trong nó, tình yêu với anh chẳng hề thay đổi..Dù cho cái kết của câu chuyện này có đi đến đâu, dù cho sau này, cuộc đời của anh và nó có fải 2 đườngthẳng song song không hay có thể có điểm giao nhau, nó vẫn giành cho anh những j đẹp nhât…Tình yêu, lòng tin và vị trí của anh trong nó không hề thay đổi. 6 tháng..nó nhớ anh thật nhiều, có những lúc nó đã muốn nhận được lời hỏi thăm, hay tintức từ anh, nhưng nó cũg tự mình qua được. Mỗi con người đều có những khoảng lặng cho riêng mình, với nó, anh mãi là nơi yên bình khi nghĩ đến, dù đôi lúc…nó thấy nó thật đơn độc. Nó thấy nó già hơn, dần tránh những ng có tình cảm với nó, bởi nó chẳng muốn nghĩ j đến chuyện tình cảm, nó không thể và cũg không muốn làm ai đó tổn thương…Nó tự tìmmỗi ngày 1 niềm hạnh phúc, công việc, bạn bè h cũng đủ làm cho nó vui…Cuộc sống sẽ vẫn tiếp tục với sự ấm áp của bạn bè…Và đâu đó nó vẫn cảm nhận được hơi ấm của 1 góc hồ tây đầy sen, của những con đường hà nội đầy nắng và gío..Của những gì vốn vẫn thuộc về nó…Và ngày mai..sẽ là ngày tròn 6 tháng 1 ngày! Nhìn lại tất cả những j đã qua, dù là mong đợi hay không cũng đón nhận tất cả những j sẽ tới…Sự thật có trần trụi đến mấy, cũng là sự thật, cay đắng hay ngọt ngào đâu ai quyết định được. Dù thế nào, với nó, mãi thế…
1 câu chuyện, nghe, cảm nhận và kể lại!

Advertisement

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.